Anh trên mâm pháo canh trời,

Quà xuân em gửi tận nơi chúc mừng.

Quà em năm chiếc bánh chưng,

Một cân mứt gừng, một chục quả cam.

Hẳn đây nếp cấy đồng làng,

Đám gừng bên giếng, rặng cam sau vườn.

Quà em trăm mến ngàn thương,

Chưa chan mùi vị quê hương ngọt ngào.

Tặng em, anh có gì đâu,

Chiếc lược chải đầu, chiếc nhẫn đeo tay.

Anh làm bằng xác máy bay,

Của quân giặc Mỹ, nhớ ngày lập công.

Dù chưa nên vợ, nên chồng,

Tên em, anh đã khắc lồng tên anh.

Hai hào một mớ rau non,

Giá đắt không bán cô còn đi đâu?

Nghiêng nghiêng vành nón đội đầu,

Cô vượt qua cầu, gánh chạy bon bon.

Cô rằng: “Được gánh rau non,

Dành cho bộ đội, chứ còn đi đâu!”.

Trên trời chiền chiện bay cao,

Dưới sông tiếng hát ngọt ngào như mơ:

“Sông Cầu nước chảy lờ đờ,

Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi!”.

Nhớ anh, em tát gàu đôi,

Nước xanh có ánh sao rơi trong gàu.

Máy bay Mỹ lượn trên đầu,

Em vẫn giục gàu tát ánh sao rơi.

Máy bay giặc Mỹ tan rồi,

Em lại cất lời điệu hát xa xưa:

“Sông Cầu nước chảy lờ đờ,

Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi!…”